Sau Khi Kết Hôn, Tôi Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Đại Lão

Chương 72: Phiên ngoại 2



Nghi lễ kết thúc, các khách mời lần lượt di chuyển về phía nhà hàng bên ngoài lâu đài để dùng tiệc.

Thẩm Thời Kiêu dẫn Hạ Trĩ đi thay lễ phục, sau đó mời rượu đám bạn bè.

Trong quá trình đó, Hạ Trĩ chỉ cầm một ly vang đỏ, sau khi lượn quanh một vòng thì còn lại hơn nửa ly, dường như đều là Thẩm Thời Kiêu đại diện cho hai người c*̣ng ly với mọi người.

Hạ Trĩ thừa dịp không ai chú ý, thì thầm nói với Thẩm Thời Kiêu: “Em có thể uống một chút mà. “

Thẩm Thời Kiêu khẽ cười: “Thôi, sợ em uống say. “

Hạ Trĩ nói thầm: “Uống say c*̃ng được, hôm nay đáng để say mà. “

Thẩm Thời Kiêu nhìn cậu với ánh mắt đầy sâu kín: “Nhưng nếu uống say thì đêm nay em chẳng nhớ được gì hết. “

Hạ Trĩ hiểu rõ lời c*̉a hắn, nói nhỏ: “Lưu manh. “

Sau khi màn mời rượu kết thúc, hai người về lại chỗ ngồi.

Hạ Trĩ vội vã cắn một miếng bít tết, bà Mạnh nở một nụ cười dịu dàng: “Mệt không con? Ăn nhiều một chút nha. “

Hạ Trĩ từng nghe người ta nói, ngày kết hôn là ngày mệt mỏi vô c*̀ng, thực tế thì cậu vẫn ổn, từ sáng sớm cho đến giờ, ngoại trừ bụng quá đói thì không cảm thấy mệt mỏi chút nào cả, cậu c*̃ng chẳng cần làm gì cả, ngay cả việc lên hay xuống ngựa c*̃ng là Thẩm Thời Kiêu ôm cậu.

Mọi người ngồi ở đây đều là người trong nhà, cho nên lúc Hạ Trĩ  c*̃ng không quá để ý hình tượng.

Vị trí c*̉a người quay livestream c*̉a công ty Hổ Khứu cách xa Hạ Trĩ tận mấy bàn.

Hắn và nhóm fan tương tác, “Mọi người có muốn đi tới chào hỏi Hạ tiên sinh không nào?”

[ Có thể chứ? Chẳng qua bên cạnh bé Trĩ đều là người nhà, như thế có làm phiền ảnh không dọ? ]

[ Anh trai ơi anh để máy quay gần Trĩ Trĩ một chút là được rồi. ]

Người quay phim quan sát bốn phía một lát, cuối cùng tìm được một chỗ thích hợp, sau đó dựng máy quay ở chỗ này.

Một lúc sau, hình ảnh Hạ Trĩ phồng má ăn uống xuất hiện trên màn hình livestream. Thẩm Thời Kiêu ngồi ở bên cạnh cậu, phụ trách lột tôm tùm cho cậu.

[ Người khác cưới thì lo chụp ảnh đẹp đẹp, còn bé Trĩ chỉ ăn với ăn. ]

[ Coi Thẩm tổng đút Trĩ Trĩ một miếng tôm hùm bự chà bá kìa, tui tự hỏi miệng c*̉a bé Trĩ nhỏ như vậy thì chứa kiểu gì ta? ]

[ Miệng c*̉a Trĩ Trĩ thật sự nhỏ lắm, cũng không biết có thể ngậm… ]

[ Ê ê ê! Báo cáo ở đây có người tắt đèn tối thui nè. ]

Sau khi tham gia hôn lễ thì tất cả khách mời sẽ ở lại trên đảo 3 ngày, ăn ngủ toàn bộ đều miễn phí, khu giải trí c*̃ng có thể trực tiếp tới chơi.

Đến buổi tối, Thẩm Thời Kiêu từ chối lời mời c*̉a đám bạn bè, lấy cớ mỏi mệt, ngày mai còn phải di chuyển qua nơi khác hưởng tuần trăng mật, nên giờ phải đi nghỉ ngơi sớm.

Đám người Bạch Việt và Phương Đình Vũ tự hiểu rõ trong lòng nên thả bọn họ về, sau đó những người còn lại đi vào sảnh trò chơi trên đảo nhỏ.

Thực ra Hạ Trĩ c*̃ng rất muốn đi chơi c*̀ng mọi người, lúc bị Thẩm Thời Kiêu dắt đi nhỏ giọng nói: “Thực ra chúng ta đi chơi với mọi người tý rồi về nghỉ ngơi c*̃ng được. “

Thẩm Thời Kiêu hỏi: “Ngày đặc biệt như hôm nay, Trĩ Trĩ không muốn dành nhiều thời gian riêng với anh sao?”

Ớ… Không phải!

Cái đuôi nhỏ Hạ Trĩ dường như lập tức sáp qua: “Em không có ý đó. “

Thẩm Thời Kiêu không dẫn Hạ Trĩ về nhà mà đi tới một chỗ xa lạ.

Hạ Trĩ không hỏi, ngoan ngoãn đi theo hắn.

Đường kính c*̉a đảo nhỏ không lớn, cây cối nhiệt đới mọc um tùm, một lúc sau hai người đã đi vào một chỗ bí ẩn ngoài bìa rừng.

Hạ Trĩ lo lắng hỏi: “Kiêu Kiêu, bên trong không có rắn hay là động vật nhỏ có độc chứ?”

Thẩm Thời Kiêu: “Không đâu, yên tâm đi em. “

Giẫm lên bãi cỏ ướt át, lông mày c*̉a Hạ Trĩ hơi nhíu lại, cũng không biết Thẩm Thời Kiêu muốn dẫn cậu đi đâu.

Tiếng kêu đứt quãng c*̉a chim chóc và côn trùng từ bốn phía truyền đến, đẩy một lùm cây cao tầm 1m ra, một con đường đá nhân tạo quanh co xuất hiện trước mặt hai người.

Hạ Trĩ nghiêng đầu thăm dò, nhìn thấy cảnh vật phía trước đầy ngạc nhiên thú vị.

“Đây là hồ hả anh?”

“Hồ nhân tạo. “

Nước hồ xanh thẳm, thần kỳ nhất là mặt trăng ở rất gần, tưởng chừng như đưa tay là có thể chạm đến.

Ánh trăng chiếu xuống mặt hồ tạo thành ánh sáng bạc, sóng nước lấp loáng.

Hạ Trĩ nhìn mà mê mẩn: “Đẹp quá anh ơi. “

Thẩm Thời Kiêu đỡ cậu đạp lên một chiếc thuyền gỗ, mái chèo ở trên mặt nước tạo nên gợn sóng, thuyền nhỏ chậm rãi di chuyển về phía trước.

Hồ nhân tạo này có hình dạng đặc biệt, bởi vì vị trí địa lý, rộng hẹp không đồng nhất, chung quanh bao phủ bởi cỏ dại nhiệt đợt sinh trưởng đặc biệt và cánh đồng hoa cỏ lau.

Bên trong thân thuyền được trải một tấm nệm êm ái, Hạ Trĩ thuận thế nằm xuống, đầu gác lên trên cánh tay, thoải mái mà lẩm bẩm nhìn.

Màn đêm sà xuống, thế giới xung quanh chỉ còn màu xanh đậm và màu bạc, màn đêm yên tĩnh bao phủ toàn bộ hồ nước, ánh trăng trên trời chiếu rọi xuống đây.

“Trong tương lai, nơi này sẽ trở thành địa điểm check-in đứng đầu, em biết tên c*̉a nó là gì không?”

Thẩm Thời Kiêu chậm rãi dừng thuyền lại, chăm chú nhìn vào Hạ Trĩ.

“Không biết. “

“Nó tên là Hạ Chí. “

Hạ Trĩ mím môi: “Được đấy. Anh đặt hả?”

“Ừm.” Thẩm Thời Kiêu trả lời.

Động tác chèo thuyền c*̉a hắn vô c*̀ng ổn định, cho dù Hạ Trĩ nằm ở chỗ nào, c*̃ng mảy may không cảm giác được sự dao động c*̉a thân thuyền.

Lúc này, thuyền nhỏ dừng lại trước một cánh đồng thực vật thủy sinh. Hạ Trĩ ngửa đầu hỏi: “Kết thúc rồi hả?”

Thẩm Thời Kiêu tỏ vẻ thần bí lắc đầu: “Phía sau có niềm vui bất ngờ. “

Gạt thực vật thủy sinh ra hai bên, thân thuyền di chuyển về phía trước, Hạ Trĩ bị rung động khi nhìn thấy cảnh vật trước mắt.

Dưới ánh trăng sáng ngời, những bụi hoa thủy sinh mọc trên mặt hồ, nh** h** lộ ra có màu vàng nhàn nhạt, như thể đèn hoa rải rác ở mọi ngóc ngách.

Hạ Trĩ thò người ra, vươn tay vọc nước hồ, hai xuống một đóa hoa màu trắng.

“Hoa này tên là Ottelia (*), anh đã thuê một chuyên gia trong nước mang tới đây. Mang ý nghĩa là chờ đợi tình yêu đến. ” Thẩm Thời Kiêu cẩn thận từng ly từng tí đỡ eo c*̉a Hạ Trĩ, sợ cậu rớt xuống, tiếp tục nói: “Anh đợi tình yêu đến, vậy thì một hồ hoa Ottelia này sẽ vì em mà nở rộ. “

(*) QT thì để là hoa rong biển nhưng hoi mình để tên lun cho mọi người dễ tìm dễ hình dung.

Hoa Ottelia mọc trên hồ Lugu, là một loài thủy sinh đặc biệt với đặc tính “sẽ nở khi nước đủ tinh khiết và sẽ tàn khi nước không còn vẹn nguyên”.

Tham khảo tại: https://dulichphuonghoang.vn/hoa-ottelia-tinh-khiet-tren-mat-ho-lugu-o-van-nam-trung-quoc-pht

Hạ Trĩ nhếch khóe môi, vụng trộm vui sướng: “Anh biết loài hoa này còn được gọi là gì không?”

Thẩm Thời Kiêu: “Không biết. “

Hạ Trĩ giữ thân thuyền ổn định, nhẹ nhàng gối đầu lên đùi c*̉a Thẩm Thời Kiêu, đôi mắt hạnh hơi híp lại: “Nó còn gọi là thủy tính dương hoa (*). “

(*) Một thành ngữ Trung Quốc, có nghĩa là dễ thay đổi như nước chảy và nhẹ như hoa dương. Còn dùng để chỉ tác phong tùy tiện hay tình cảm không chuyên nhất – Bạch Ngọc Sách. QT còn có nghĩa là lẳng lơ, d*m loàn:)))

Mình hiểu theo kiểu anh Kiêu bảo hoa nở rộ vì tình yêu tinh khiết c*̉a hai người còn bé Trĩ lại chọc theo kiểu hoa dễ dàng thay lòng ấy. Không biết đúng hong:


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.